Em, sáng nay lên lớp,
lòng
tự hào nối tiếp
cha
anh từng mài nghiêng
viết
nên trang sử
Có tiếng mẹ
nghìn năm trong câu hò khoan
trầm
bổng đọng lại trên mắt một đời.
Như điệu lý
ngọt ngào
em
cất tiếng hát ca vui ngày trẩy hội
Tiếng hát
xôn xao nhịp tim trẻ nhỏ
Những đôi
mắt nhấp nhánh như sao
trông
lên màu tóc mây nhấp nháy
Rung rinh
cành phượng vỹ...
Tiếng chim
hót xôn xao
Lá bàng rơi
mặt đất
Tiếng em
hát thanh trong vọng lại cuộc đời
Chưa dễ
quên đâu
những
năm dài trăn trở
Lật từng
trang sử hồng như có máu cha anh
hoà
trong đó
Cho đất quê
mình
Đẹp tựa
điệu dân ca.
Từ thuở cha
anh đi mở nước
An Dương
Vương còn đó
Nàng Mỵ
Châu quỳ gối khóc lỡ làng
Chiếc nõ
thần kỳ lý thú
trên
trang vở trẻ thơ
Những đôi
mắt đăm chiêu nghĩ ngợi
Đêm nằm mơ
Em thấy
Thạch Sanh vung đao
Chém xà
tinh
Giữ lấy yên
lành muôn thuở
Niêu cơm
nuôi cả vạn người no
Và,
Chiếc đàn
bầu
tình
tang trong ngục
Công chúa nhận được người thương
Tiếng đục
tiếng trầm
tiếng trong
tiếng bổng
Ai biết từ
đâu những mẫu tự đầu tiên
Một đời đi
học
Ráp ngược
ráp xuôi mà có bao điều
suy
tưởng, yêu thương, giận hờn
khổ
đau và hạnh phúc
Mẹ dạy cho
con bài hò khoan thuở nhỏ
Quặn trong
lòng cánh cò trắng bên sông
Bên vành
nôi
ai
chưa một lần
nghe
bà kể chuyện xưa
Dựng đất quê mình.
Lá thư
người thương từ xa về
Đậu kề bên
giáo án
Mà khoan!
Khoan đã
thư ơi, chờ với!
xưa
kia cha mẹ cũng chờ nhau
Em, một đời
gởi vào trang giáo án
Cho
tuổi trẻ mai sau
Lời giảng
bài có hơi thở quê hương
Hâm hấp
tương lai
Em gởi lòng
mình và cả nụ cười em nữa
Sân trường,
hàng phượng vẫn đu đưa
Lá bàng rơi
trong gió
Nhặt lá ép
vào trang sách mới
Em viết bài
thơ trên lá tặng người thương.
Em, người
chiến sỹ
Sáng nay
trên lớp
Viên phấn
ghi những điều có thật
lên
màu xanh hy vọng
Là chống lại dốt nát đói nghèo
Xoá đi bao
cơn lũ bất hoà
Trận mưa
đen trời xu nịnh
Và em
Chính em
Đã để lại
trong lòng trẻ thơ niềm tin yêu
hy
vọng một đời:
Đất nước
tựa bài thơ.
Con sông
cuồn cuộn triều dâng
Nước vẫn
theo mùa
Bốn mùa
chảy mãi
Bến đò Nga
Cẩm Lệ qua sông
Chiếc đò
con nhấp nhô như sóng
Nhìn bến Đò
Xu sông lại hoá tên mình
Sóng vỗ mạn
thuyền những bữa có trăng
Đêm đêm
Cẩm Lệ
giang vọng về tiếng hò khoa xứ sở
Em sinh ra
sông có tự bao đời
Hoà Vang
mấy chục ngàn dân thuở ấy
Phía Tây
dãy chắn hiên ngang
Đứng nhìn
biển cả
Em hiểu ra
rồi lịch sử quê hương
Chùm khế
chua
Trái xoài
xanh
Tạt vào
trời xanh thế kỷ
Ran rát bờ
môi nhớ ớt cay
Nặng nghĩa
tình mùi gừng xứ sở
Thuốc lá
thơm
đi
đâu ai chẳng biết!
Quấn chặt
tình nồng trai gái thương nhau
toả
khói cho đời mê mãi
Tên gọi
giản đơn
Người với
đất đậm đà
Chợ Phong
Lệ họp giữa đầu cầu
Nơi đổ về
nhộn nhịp
Nhịp sống
xa xưa còn ẩn hiện hôm nay
Em,
người chiến
sỹ
Trên xứ sở
trở mình
Trang giáo
án còn ghi
Ông Ích
Khiêm đánh vào thành trì phong kiến
Ông Ích
Đường đòi giảm thuế sưu cao
Mấy chục
ngàn dân
Tung hô
Giữ lấy
cuộc đời mình
trắng
trong như hạt gạo
Rồi khởi
nghĩa
như
tia chớp bùng lên
Xé mây đen
ra trăm nghìn mảnh vụn
Những chàng
trai trong kháng chiến ra đi
Vai vác hờn
căm
Bước chân
trần trên đất
Xứ sở như
hôm nay đâu phải chuyện dễ dàng
Những cánh
đồng nặng hạt lúa vàng
Nhấp nhô
Như sóng
Là quê
hương
Là tất cả
Những nhiệm
màu đất nước.
Những chàng
trai ra đi nay đã trở về
Là những
người lính già
Tóc ngã hoa
râm
Trăn trở
một đời cho đất nước trọn niềm vui
Cho con
sông quê ta
Ngọt như
giòng sữa mẹ
Cho câu ca dao
Đậu lại môi
em
Cho lá ngò
thơm thơm
Thẹn thùng thời
con gái
Và cho
Muối mặn
gừng cay
Môi
hồng thương nhớ
Chuyện tình
duyên
Dưới ánh
sáng mặt trời.
Là chiến sỹ
Em cũng là
gái chân quê
Tóc dài
xanh như mộng
Hoa lúa
vương vai những chiều xuân đậm
Lúa mát
đường thơm
Kĩu kịt
trên vai tình non nước
Quê ta có
giếng nước ngọt lành
Soi bóng
hàng tre
Đầu làng
Ngạo nghễ!
Em là gái
chân quê
Thăm thẳm
trời xuân
Nhạc quê
hương
Giai điệu
Muôn đời!
Quê ta sau
những năm dài nay sống lại
Buổi hội hè
Đình đám:
Phong Lệ
mục đồng, Giáng Đông hát vật
Gái Phong
Lệ
Trai Giáng
Đông
Gặp nhau
E dè gởi
miếng trầu cau
Trao nhau
điệu hò khoan ba lý.
Anh nói với
em điều có thật
Đừng sợ chi
em
Người chiến
sỹ
Sáng nay
trên bục giảng
Có bụi phấn
Lời lửa
cháy
Em đứng
hiên ngang
tim
như hoá mặt trời
Hàng phượng
tuổi hai mươi
thơm
tho sức trẻ
Khẽ rung
rinh lắng nghe
từ
môi em
lời
ru của đất
tình
yêu
từ
cội nguồn sức bật
Anh đang
nói với em về xứ sở quê ta
Dù ở xa
Hay em ở
thật gần
Đất vẫn
liền nhau
Một dãy
Người với
người vẫn cứ thương nhau
Bữa nay
ngày hội chúng mình
Em đâu giấu
được tình em
vân
vê trên áo mới
Cho anh làm
lá thư xanh
Đậu kề bên
giáo án
Để đêm đêm
em ao ước một nụ cười tở mở
Hoà Vang ta
ơi!
Tình yêu và
hy vọng
Sáng nay
sân trường đất dần nghiêng
Hàng phượng
rung rinh
Lá bàng say
trong gió
Em
Người chiến
sỹ
Mái tóc
xanh
Vầng trán
mênh mông và môi đỏ đang chờ.
Hoà Vang ta
ơi!
Hai mươi
năm rồi trẩy hội mùa vui
Trong ngày
vui ai có dễ quên đâu
Những trái
tim nóng hổi mùa xuân
Sự sống
Đang bừng
bừng vỡ đất!
Em đã đến
và tìm trong ấy
Sức nóng
hai mươi
Xôn xao trí
tuệ tâm hồn
Khát vọng
tư duy con số lời thơ.
Em,
Điệu hò
khoan mẹ hát ngày nào còn đó
Tiếng em
vang vọng cuộc đời còn đây
Là tất cả
Trái tim ta
đó
Một đời cho
thế hệ mai sau!
Anh sẽ đến
với em
Dù có xa
gần
Sẽ nói thật
Những điều
suy nghĩ
Như trang
thư nầy
Anh đã nói
cùng em:
Bài ca hy
vọng gởi mai sau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét