Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Hai phía cuộc đời


            Em yêu !
            Chiều bữa ấy em chọn chiếc áo màu
                đẹp nhất mỉm cười nhẹ gót chân
                son dạo phố
            Cũng lúc ấy em có hay anh ngồi quán
                nhỏ ngoại ô với mùi cỏ khô ngai
                ngái
            Nâng chén trà nhấm với thời gian
                                        mằn mặn
            Nhìn ngày đi sít soát tuổi đời như trái
                                        mù u lăn lóc
            Dòng xe trôi nhanh về phố, nơi em óng
                ả gương mặt buổi chiều
            Thời gian trôi trong chén chè xanh, nơi
                anh hớp ngụm đắng trên đầu lưỡi
            Quán nhỏ ngoại ô thành phố
            Anh ngồi mà nhớ
            Bâng khuâng thời nhỏ, quẹt dại khờ
                        ngang mũi vu vơ
            Chụm tay tu huýt gọi bò
            Chiều nhón chân dưới cây gạo đỏ
Nắng vàng lóng lánh như màu rơm quê
                                                kiểng
Mo cơm nguội giữa chiều nghẹn cổ cười
                                                        ran
Tiếng gọi nhau ngoài đồng vọng về
                                làng khắp ngã
Làng vào chiều khói bếp quyện thinh không
Bò rống gọi nhau thiết tha
Thuở ấy anh lên mười
Cầm roi tre ngồi lưng bò
                        mũi ống thò ống thụt
Quẹt ngang
Anh phủi tuổi thơ mình
                thổi sáo đồng quê
Mà vui, sờ được trời xanh
Cuộc đời có lành có rách
Cứ ngày hai lần lửa đỏ
        bếp ánh lên tia hy vọng cuộc đời
Hạt cơm cỏng lát sắn khô
Bát muối tiêu đếm thời gian
                tha thít cay nồng
Mẹ chạy cả đời cong hai đầu gánh
Mấy gốc tre già hình chữ A
                oằn trên vai nặng trĩu
Chạy tơi trên cát trảng Trường thi
Niú áo mẹ qua bùng binh Hoàng Diệu
Ngồi góc chợ Cây Me nhìn bàn chân
                khô rang phồng rộp
Nắng chải tóc vàng đời mẹ
Nuôi không xanh nổi đời con
Năm ngón tay bấu đất cào cỏ giữa đồng
Lúa vẫn không xanh

2. Em yêu !
Đêm về thành phố
Ánh đèn màu mờ tỏ quét dọc ngang trên
        đường phố đông người làm em
        đẹp liêu trai
Là lúc anh ngồi mà nhớ
Bước chân mẹ làm đồng về sột soạt
                đầu ngõ, đôi gánh trên vai
Tiếng chén bát chạm nhau
        nhà quê bữa cơm lên chậm
Con mèo Vàng nghếch mõm
Riu riu đôi mắt đợi chờ
Ngọn đèn hột vịt không tỏ mặt người
        mù mờ một khoảng không đùng đục
Anh đi ngủ với mặt trời
                        búng cơm trong miệng
Giấc ngủ anh chập chờn chân không
        sạch đất
Mẹ trùm tấm mền bông hồi cha mẹ lấy nhau
Anh nghe âm ấm lan dần thấm vào giấc ngủ
Có bàn tay ai chùi lên hai mắt
Mẹ hôn má anh im lặng ngọt ngào
                có đất trời làm chứng không sai
            Và anh nấc giữa chừng tiếng khóc
            Đêm ùa vào nhà giun dế gáy ran
            Thiu thiu anh ngủ với đất trời mở hội
                sao hoa
            Cha ở tù đời bỏ trong lao
            Mẹ ầu ơ vời vợi đêm trường
            Giặc lùng đi hoang bắt lính
            Tiếng chó sủa cầm canh nghe buồn
                        dứt ruột
            Đêm của anh lành lạnh hơi sương
                gió tạt vào phên nứa như không
            Ngước nhìn trời sao nhấp nháy
                        nhớ nhau
            Sao bến lái, cái thần nông
                        nhìn đâu cũng thấy
            Bắc đẩu mọc ngang trời một hình
                        vuông hạnh phúc
            Dãy Ngân hà chùng xuống đu đưa
            Anh giật mình thấy đời trôi rất vội
            Nào có hay đâu gót chân em bước
                ấn xuống nhịp tim đời
            Thình thịch
            Anh và chén chè xanh với thời gian
                nhớ tuổi thơ mình một thuở ầu ơ
       
            3. Em yêu !
            Đêm mịn nhung vỗ về giấc mơ em
                                trăn trở
            Đời đâu dễ bon chen chỉ mùi cỏ khô
                thơm nồng ngai ngái
            Em cuộn ấm trong chăn
            Thân nhộng có ngọn đèn hồng dỗ
                giấc mơ thần thoại
            Cũng là lúc anh ngồi quán nhỏ ven
                                đô mà nhớ
            Tuổi thơ ùa về vỗ cánh bay lên
                như một thiên thần
            Nghe chuông chùa nện sớm
            Bưng bưng thinh không
                trước lúc nửa đêm
            Sương chưa vỗ đầu ngọn cỏ
            Dội mái chùa rêu
            Cây cổ thụ như cái dù mở ra
                ấp một khoản trời tuổi trẻ của anh
            Trò chơi trốn tìm
                bum lá xà
                Ba lá xùm
                Xà cái lá ngò thơm
            Em khúc khích cười trong bụi duối hoa
Rồng rắn kéo nhau đi mở hội
                        khai rằm
Rồi đêm đêm
Chim ăn đêm kêu rã tiếng kêu
Con bìm bịp cất tiếng ca trong cánh từ chiều ngẩn cổ gọi vu vơ
Chó sủa khản hơi
        nằm gác mõm hiên nhà mơ ngủ
Khum tay mẹ đốt thuốc
Ánh lửa nhập nhoà
Lung lay như đời mẹ
Lận đận như đời cha nằm gai nếm mật
           Căn cứ Hoà Nhơn thuở mang gươm
                        giữ nước
            Dấu tích xưa còn hằn lên da thịt
                        đời người
            Mười hai tuổi đời anh mới cầm quyển
                vở học trò màu giấy vàng rơm
            Mẹ cho
            Từ đôi vai nặng trĩu nhọc nhằn
            Trang giấy thơm mùi mồ hôi của mẹ
            Buổi học đầu tiên
            Mẹ đưa anh ra tận ngõ
            Chập chững lòng mình
                anh méo mó ôm tập vỡ bước đi
            Nhìn theo mẹ dặn một mình
            "Không đưa tới trường được nghe con
            Đi đi !
            Hàng khoai
            Rò mộng cần hơn !
            Con đi học ước một điều đơn giản
            Mẹ nhắc hoài
            Cha cũng bảo
            Cho thằng Thu học biết chữ thôi mình"

            4. Nầy em !
            Trong cao ốc thênh thang
                em uống Châmpagne nghe nhạc
            Nốt nhạc phập phồng lồng ngực
            Điệu valse lơ đểnh tay mềm
            Ấy là lúc anh ngồi mà nhớ
            Chợt nhận ra mùa đông đi dần đến 
                        bên cửa sổ
            Hơi lạnh tràn qua bát chè xanh ấm áp
            Mái nhà che nắng đụt mưa
                        gào lên rưng rức
            Dích dắc từng đêm
                mọt gặm trong ống tre lóng nứa
            Anh hớp ngụm chè xanh
                nghe đăng đắng
                        chạy trong bụng  dạ
            Mắt cay ran rát
            Nước mắt ngược vào lòng
                mằn mặn tình em đậu lại trên môi
       
            Con thằn lằn tặc lưỡi đếm năm canh
            Những hạt mưa đầu mùa chạm
                        vào lòng anh nhẹ khẽ
            Mà đau dịu vợi
            Thời gian đi thánh thót
            Tóc trên đầu điểm hạt mưa hoa
            Từng đêm mẹ tìm lại mùa xuân
            Tìm lại cuộc đời bốn mùa ai ăn cắp ?
            Ngửa bàn tay soi lại đời mình
            Chai cứng cộm lên nỗi đời khốn khó
            Làm chứng cho lời nhắn gởi mai sau
            Đời trắng như vôi
                quệt lên lá trầu hương
                thơm mùi quê kiểng
            Xoa bàn tay vô tư, bất ngờ
                phấn hoa chợt rụng
            Cha ở tù
            Mẹ bưng mặt khóc !
            Vì đâu ?

            5. Kìa em !
            Đêm nay, Châmpagne và nhạc ru mình
            Điệu valse lật tà áo ai bối rối
            Em mơ làm hoàng hậu liêu trai
                trong khúc nhạc vô thường
            Mùi nước hoa tràn qua cửa sổ
đánh lừa hương hoa đồng nội của em
            Em yêu !
            Đêm nay trong quán nhỏ ven đô
                anh ngồi nhẩm lại
            Sáu mươi năm đi qua 
            Đời cái còn cái mất
            Cái có cái không
            Chỉ một khối tình chân
                mang theo suốt cuộc phong trần
            Vài ba mối tình con
            Có tình anh nói
            Có cái anh quên
            Tình em anh nhớ
            Nguyện vọng yêu em anh không đạt bao giờ
            Nhưng anh vẫn hoài mong thổi lên
                thành chút lửa mong manh
            Và có hai mươi năm anh cần phải nhớ
            Dài lâu trong ký ức đời mình
       
            6. Em yêu !
            Và nay đây anh ngước mặt làm người
            Trong ngực anh có một trái tim
                Biết khóc
                Biết cười
                Biết thương
                Biết nhớ

            Biết giận hờn khích bát người yêu
            Em có tin không ?
            Và đừng trách anh nhiều !
            Anh xin cảm ơn đời trăm năm tạt dạ
            Hạt lúa để dành hơi nuôi thân mộng
                        cho đời gặt hái
            Anh ấp ủ tương lai cho con cháu ngày
                sau biết làm người xứng đáng
            Riêng anh giữ lấy định phần
                hơn sáu mươi năm nghiệt ngã
           Anh gánh theo
                        leo dốc cuộc đời.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét