Anh đến đây
Nơi phát nguyên của những
giòng sông chảy về Đà nẵng
Nơi mây trắng Bà Nà
vắt ngang núi Chúa
Suối
Mơ ơi chảy trong đời thực
Mùa
khô trơ lên hốc đá
Cây
thông già gánh sương gió
thẳng lưng
Con
chim rừng đi ăn đêm
Nhả
tiếng kêu vời vợi trong
sương
Cây
địa lan nở hoa đếm tuổi
Con
đường núi dựng lên
thành
dốc
Mây
chiều giăng quanh dây cáp
căng
Giòng
suối ngửa mình
ôm
tảng đá
Ông
Gấm ơi, có phải đèo mây
Anh
đến đây bỡ ngỡ lần đầu
Suối
Mơ ơi có tự bao giờ
Bà
Nà lên cao nhìn về phía biển
Thành
phố lung linh ánh đèn màu
Nơi
ta gặp nhau
Em
đeo chiếc vòng mã não
Mắt
long lanh gói vùng trời
xanh
biếc
Anh
vào rồi chắc đâu ra được
Con
gái con trai ùa vào suối mát
Nước
trong sóng sánh trần ai
Mặt
trời trên đầu đỏ dọi
Em
khoả chân nước động rung rinh
Làm
sao anh có thể nào quên
Chiếc
khăn tay của ai
Mùi
nước hoa
làm
vấn vương giòng suối
Nước
suối trong
bỗng
chật tiếng cười
Và
em hát bài ca suối Mơ
Khúc
dân ca nôn nao
Tiếng
đàn ai sà vào giọng hát
Quanh
ngọn lửa hồng huơ huơ
bàn
tay
Chợt
giật mình cơn gió nào bay
Tóc
em ngã ngang vai thơm mùi biển
Em
đưa anh lên núi Chúa
Con
dốc ngược ngực anh biết thở
Đêm
về anh cứ nhớ
Màu
tím địa lan trên đỉnh Bà Nà
Phía
trung du đàn bò gặm cỏ
Cọng
cỏ khô ngai ngái đầu
sống
mũi
Khói
rừng phưng phức mùi khoai
nướng
Hợp
âm chùng đu đưa trong đêm
Đêm
ngồi hát với em bài tình ca
Thức
quá canh ba
kể
chuyện Bà Nà
Mùi
khoai lang ngọt lịm
Nhịp
chiêng dài thu không
Khuya
tiếng đàn ai rung lên dìu dặt
Em
ngồi chụm lửa nấu cơm
Chiếc
mền hoa
em
quàng đến ngực
Còn
lụa nào đẹp hơn
*
Con
chào mào gặp người
lao
nhanh xuống núi
Hoa
lan tim tím nở bên triền
Em
trốn anh phía bên kia bụi sim
Bà
Nà luôn là mùa xuân
Ta
đến đây
Ít
thôi mà thành kỷ niệm
Từng
gương mặt lạ
Mỗi
mảnh đời riêng
Từng
ngôi nhà nép sau cành lá
Mỗi
góc núi ta qua
là
bịn rịn chân mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét