Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

Đêm Mèo Vạc


Đêm Mèo Vạc              

                                      Một ngày ta đến Yên Minh
Lên Mèo Vạc ăn trái ngô em nướng
Rừng đá trọc áo người phơ phất gió
Lưng em gùi nặng giọt mồ hôi

Những cơn lũ qua đây dữ dội
Em níu rừng, níu áo, níu tao nôi
Đời tắt lịm, vũ trụ hồng trần trụi
Ta se lòng nơi cơn lũ đi qua !

Cơn lũ đi rồi em cất nỗi nhớ ở đâu?
Uống rượu ngô non xua nỗi giận hờn !
Múa điệu H’Mông dưới ánh trăng mồng chín
Lô giang, Lô giang, giòng sông oai linh !

Đêm ngồi hát cùng em dưới tán hoa rừng
Ăn mèn méng uống rượu ngô em nấu
Sợi rau rớn bốn mùa cho anh nhớ
Những ngày Mèo Vạc với tình em.
                                      6-2006

Có một ngày


Có một ngày
                                                                                                         

Ta có một ngày nắng đẹp Đồng Văn
Chuyện vãn cùng em phiên chợ Khầu Vai
Tiếng khèn ai nao lòng trời Lủng Cú
Em gái H’Mông níu áo. Chưa về !

Giòng Lô giang ầm ào con nước mát
Em bên ta cho đời mãi bên đời ?
Quản Bạ, Núi Đôi
Nàng tiên nào bịn rịn gửi trần gian

Bên kia Cổng Trời chiếc cầu biên giới
Nơi em thả câu ca vang động núi rừng
Chiếc khăn phiêu hò hẹn
Giữa điệp trùng núi dựng mênh mông

Em gái Mông ơi đi giữa lòng đất nước
Nắng xiên ngang vời vợi Cổng Trời
Mây Đồng Văn vướng vào sợi tóc
Ta nghe lòng trang trải nỗi riêng chung.

                                      19.6.2006

Bài thơ không gửi


Bài thơ không gửi

                                      Viết câu thơ cho em                                                                                                                                                                                                                           
                                      Biết là lời của sóng
                                      Một đêm trăng nửa vành tròn khuyết
                                      Vũng Tàu rả rích một cơn mưa
                                     
Đêm Bãi Sau
Tâm hồn anh kỳ diệu dường nào
Bên sóng biển ngàn năm đâu tên tuổi ?
Nơi ấy con còng không công

Trăng vàng hất ngược anh vào đêm
Xuống biển
Gió miên man nổi lên
Vũng Tàu âm thanh nghe quen
Bạn bè nghe quen
Trời đất nghe quen
Và biển
          cũng rì rầm cơn sóng như nhau

Anh là khách vẩn vơ
Con sóng dịu dàng
Vầng trăng mọc nhẹ
Trên bàn tay mịn nhung
Cát mền dưới chân anh
Như nhung như lụa
Nhưng đau
Trong thế giới rì rầm của thơ của nhạc

Chiều Vũng Tàu mưa
Anh sẽ gặp em
Bằng giấc mơ trên biển
Nơi gió đi về với trăng
Nơi sóng biển vây quanh
Nơi có con còng không công cõng cát
Trong cơn mơ anh ngước mắt nhìn trời
Gởi lời tự tình cùng trời đất
Rằng anh đi tìm em
suốt cuộc bể dâu.

Về đâu

Về đâu
                                              

                             Những buổi chiều có tên tuổi gì đâu
                             Giắt cành phượng sau xe
                                       bằng lòng đạp tới
                             Tôi gian khó
                             Để quên cái nhìn phía sau em

                             Mẹ sinh em trên lúm cỏ vàng
                             Trời đất đổi giọt mưa
                                       giọt nắng
                             Em đổi tuổi thơ cho những bữa sống còn
                             Trời tháng bảy u hoài ngồi chàng hãng ăn khoai

                             Dưới làn bom đạn Mỹ
                             Vào vở lòng có giấy con mồ côi
                             Rồi trốn vì buồn
                             Lang thang tìm chị
                             Chị cũng lạc em trên phố xá đông người


                             Rồi cũng chiều tháng bảy trời mưa
                             Mồ côi biết về đâu
                                      cơ nhỡ
                             Đêm bên gốc phượng già gác đầu lên đá cuội
                             Nghe đời đi đau điếng bên tai.

                                                                   Rằm 7/1983