Đà Lạt không em chiều lành lạnh
Chập chùng đồi thông mây trắng giăng
Chập chùng đồi thông mây trắng giăng
Sợi
mây căng lồng ngực hai mươi
Ché
rượu cần trong khoảnh khắc dịu
êm
Màu
đất dưới chân chín lịm
Bay
lên hương vị cao nguyên
Mỗi
cụm phố chập chùng ngói đỏ
Trên
đồi xa ẩn hiện ai như em
Anh
đi trên tấm ngực trần sơn cước
Hoa
hồng non gợn nét môi tươi
Đồi
dạo quanh dáng em trong dáng
phố
Sợi
gió chiều vừa nhón gót bay đi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét