Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Trên đỉnh Bà Nà


                   Em lật chiều lật cỏ tìm anh
                   Lật bàn tay thấy đời mưa nắng
                   Gợi nỗi nhớ tràn lên trong mắt
                   Ngẩn ngơ gởi chút tình riêng

                   Chiều Bà Nà ta lắng nghe nhau
                   Sương lẫn trong mây giữ lòng ở lại
                   Em mắc nợ giữa hai bờ ráng hạ
                   Chiều lật lên rồi anh không thấy đâu

                   Ở Bà Nà anh có hiểu em không
                   Bứt cỏ tìm nhau trong nỗi nhớ thầm
                   Là mùi đất dễ đâu quên được
                   Núi Chúa chìm trong sắc nắng chiều
                                                                  phai

                   Em gánh củi chạy từ non ra biển
                   Nắng dát vàng ủ ấm đôi chân
                   Con nghé ọ về đâu chiều lững thững
                   Hoàng hôn rơi sương lạnh ngực trần.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét