Thứ Hai, 26 tháng 3, 2012

Ký ức

Bỏ làng ra phố chân rạ đồng quê
Em về đâu chênh vênh gió bụi
Đà Nẵng đổi trao đêm ngày hai phía
Thành phố hoàng hôn có vạn mặt trời

Đi trên con phố nghiêng đêm
Mưa thả mình bờ rêu mỏng
Ta tìm em trong mơ và huyền thoại
Vó ngựa xa tăm đưa đón nỗi phiền

Một chiều đi ngang qua bùng binh
Đường Hoàng Diệu dậm chân đứt dép
Xe ngựa thênh thang đâu rồi con đường nhỏ
Ngẩn ngơ buồn chiếc đứt để đâu

Chân đứt dép, ừ thì dép đứt
Nhẹ như chưa mang dép một lần
Cả chiều mưa gió đưa xao xác
Ngất ngưởng giả đò dép không đứt quai

Ai xuôi ai thao thiết nhớ ai
Khăn gói gió đưa em bỏ làng không hẹn
Ta rưng rưng nhắn hỏi
Em về đâu?

Bẽn lẽn

Nào đâu ngọn gió Lào phơn phớt
Tạt má em nghiêng nửa trời chiều
Đêm phố Vinh và em bẽn lẽn
Hạt mưa nào rớt giữa trời trong.

Và em

Trời đất vừa trang điểm lại
Xanh trong biêng biếc thần tiên
Phà Xuân Sơn một ngày lộng gió
Phong Nha huyền bí và em.

Biết là

Anh về hỏi lại bến Son
Ai mang con nước vào trong núi ngàn
Em huơ tay vẫy hạt vàng
Lấm lên vai áo bâng khuâng biết...là!

Sinh tồn


Róc rách chảy xa vời như tiếng hát
Giữa đêm khuya lập hạ dưới trăng hè
Nắm tay em giật mình qua cửa động
Đêm lung linh huyền diệu lẽ sinh tồn.

Viết ở Vinh

1. Cơn gió phơn về đâu núi xa
Thắt ngang ngực chị một đêm hè
Khô rang vai áo mồ hôi mặn
Lưng chị cong lên hỏi đất trời.



2. Ai ơi bận bịu bần thần
Chị đang bận bịu thương thầm người dưng
Ngọt lành như giọt mía mưng
Khi không mà lại quay lưng dỗi hờn.



3. Chao ôi là gió thổi lùng nhùng
Chiều chớm thu giật mình chị hiểu
Tên ai lạ thế tự nhiên quen
Đêm yên lành cắc cớ gọi trong mơ.



4. Lá me rụng tím chiều phố huyện
Gió tạt áo bay. Ai ngẩn ngơ
Ừ thôi! Chị về bên ấy
Lưu luyến xuân thì nỗi chờ mong.

Đưa tiễn

Đồng cạn đồng sâu phở đất
Bờ tre treo mảnh trăng cong
Chị đi mà không kịp ngó
Cây đa giếng nước đầu làng

Cọng rơm cong mình trở dạ
Chiều đi trên từng kẽ tay
Mẹ quẩn một đời cơm áo
Chị ơi nước chảy đá mòn?

Gió nhẹ vườn ai tiếng chim
Tóc thơm vương nắng bao lần
Lời ru văng vẳng qua đầu xóm
Rớt lại câu hò đây. Chị ơi!

Em đưa đường xa mấy nhịp
Cầm tay anh dặn khẽ khàng
Trở vai mai về phố huyện
Nhớ mang theo giọt sáo đồng.

Đường mòn

Đường mòn chẻ đôi khuôn mặt làng ta
Chảy dưới nắng lặng trong mưa bong bóng
Cỏ chân vịt lưa thưa bện chéo
Đủ níu chân anh năm tháng đời người

Đã quen lắm nghìn đêm không đi lạc
Sợi chỉ đường em, sợi chỉ đường anh
Liền nhau những mảnh đời chân đất
Xa xôi cho mấy cũng gần

Chỗ bờ mương có cây hoa gạo đỏ
Phía bên anh ngang qua chiếc ao bèo
Cắm cây dứa rung rinh đợi nắng
Đám cưới nghèo ai thẩn thờ trông

Ai mở con đường mòn,
No nê đất bật dấu chân mình?
Thành ra trong xóm thôn ta
Một con đường cõng năm tháng đi qua

Cõng chân mẹ trở vai gánh lúa
Mỗi chiều về chạy đánh đồng xa
Mềm mại cho em đi chợ huyện
In bàn chân hai xóm nên gần

Ai quen đời phố thị phồn hoa
Nhớ một quê hương. Quên một đường mòn
Cứ tắc lưỡi đường xa lăng lắc
Đọng chút hồn quê xóm nhỏ xanh rờn.

Khói rơm

Trăng suông mờ hơi sương
Gió quệt vào hai má
Mùi khói rơm ập đến
Nồng nàn hơi đất đai

Chờ em đánh bò về
Hoàng hôn lên cuối bãi
Mình đứng dưới trời quê
Hai đứa rất thanh bình

Đầu tháng hai còn trẻ
Đống rơm cháy chưa thành
Ngọn lúc tối lúc sáng
Hai đứa mình chờ nhau

Cầm tay em mỏng tang
Bên đống rơm thả khói
Nồng nàn và thiết tha
Khen khét và ngọt lành

Ngon như củ khoai lùi
Nướng ủ rơm ngoài bãi
Mỗi lần chiều chăn bò
Dùng dằng cầm cho nhau

Dưới trăng mờ hơi sương
Khói rơm ai đốt đồng
Quyện đầy trong lòng tay
Hít một hơi đầy ngực
Thơm phức như hương trời

Đánh bò về còn say.

DẤU HỎI PHÍA SAU LƯNG

Quê hương,
Năm ngọn núi cắm mũi tên
vào mênh mông của biển
Dòng sông chưa hiểu hết mình đã tan vào
vô tận
Tiếng ì ầm con nước vấp vào nhau
Thời gian dập dồn đầu sóng
Trái tim đập trong ngực mẹ
những chiều gánh rạ đồng xa

Quê hương,
Ánh trăng chẻ vào điệp trùng sông núi
Câu hò khoan
rưng rưng từ gấp khúc cuộc đời
Chân em lún vào đường đất quê mình
những ngày mưa dầm sùi sụt

Quê hương,
Có vai mẹ gánh hai mùa mưa nắng
Phồng lên vết chai thời gian
Cho hạt lúa thơm hơn
củ khoai thơm hơn
trái ớt cay hơn
Cho củ riềng hăng lên mùi xứ sở.

Quê hương,
Nơi em cắp nón ra đi
Thả câu ca trầm bổng phía sau lưng
Em đi rồi có về không?
Em sợ ngọn gió Lào rát mặt,
Sợ rượu hồng đào chưa nhấm đà say
Sợ chai tay má phai môi nhạt
Sợ đất quê mình cằn cỗi
Không nuôi em trắng da
xanh tóc xứ này ?

KHÓI RƠM

Ngập trong mưa nắng
Mồ hôi bạc trắng đất đồng
Chờ đến mùa sau giáp hạt
Lúa dưới đồng làng vàng se

Lắc lay vai gầy của mẹ
Đôi chân lặn lội đồng sâu
Hạt lúa chín từ bụi rạ
Cho con cơm mới thơm lừng

Con ngồi xếp bằng một phía
Nhìn cha tóc ngả gian nan
Không tin cứ đi mà hỏi
Gié vàng cong ngọn câu liêm

Chạng vạng bên mâm cơm tối
Bóng trăng ngả xuống sân nhà
Cái nong sum vầy cơm mới
"Đầu tôm nấu với ruột bầu"

Mẹ cha nhìn nhau tháo gỡ
Sẻ chia hạnh phúc đơn sơ
Con ngồi nhẩm bài học cũ
"Công cha như núi Thái Sơn"

THÍ DỤ

Thí dụ
Mai em không về
Thí dụ
Mai em không đến
Mới ra giêng có điều gì trống vắng
Chim vịt kêu chiều trời ngã nghiêng say
Anh thẩn thơ nhìn vạt nắng nhỏ trên tay
Long lanh rớt soi bóng mình ảo ảnh
Mấy mùa xuân đi qua
Nhớ hai đầu gởi lại
Mưa nắng đổi mùa anh và em
Những ngày trở gió trời hanh
Vũ trụ dùng dằng phân vân hai nửa
Bấm bàn tay em đếm lại mình
Giọt mưa nào là hạt nhớ hạt thương

Thí dụ
Mai em không về
Thí dụ
Mai không là em nữa
Ai có nhớ ai?
Trời tháng giêng sóng sánh mùa con gái
Trong ngày vui chúng mình chờ đỏ mắt
Kim đồng hồ đi chậm hơn, chậm hơn
Ngày sẽ lâu về
Đêm sẽ lâu tan
Anh chắc ngẩn ngơ những chiều ráng đỏ
Buâng khuâng vạt nắng rớt ai đền

Thí dụ
Sao không là anh và em
Thí dụ
Sao không là tất cả
Gõ cửa tìm nhau những chiều mưa bụi
Dù gió mơn man thổi dọc triền kỷ niệm
Ai dìu ai qua vách hở mưa chan
Dẫu thế nào
Anh và em ngày mai thành cổ tích
Giữa trời xuân nắng ngập
Nhìn em đi
Nhức ruột tháng Giêng hồng.

VIẾT Ở GHỀNH RÁNG 1

Trời hỡi ! Sóng dồn như muốn ngất
Đá Trứng trôi tan tác nhuốm hoàng hôn
Buổi chiều ấy vỡ tan đầu ngọn sóng
Bứt lá sim già
Nhớ mối tình Hàn Mặc Tử năm xưa

Dốc Mộng Cầm chân trèo chân trượt
Dễ chừng gió xoáy níu bàn chân
Em cứ bảo chiều lên Ghềnh Ráng
Lối đi hoa cỏ níu chân người

Chiều lên cát vàng trơ con ốc
Óng ánh xanh đâu đó chân em
Mênh mông biển khơi hoàng hôn xuống đỏ
Cầm tay em gió lộng phía lưng đồi

Dừng chân bên mộ chí
Gió tạt ngang hổn hển tình ca
Em thầm thì ngó về phía đảo
"Nghe ra ý vị và thơ ngây"

BỎ QUÊN ĐÂU ĐÓ

Đêm
Trời đất gần nhau
Vỡ trong không gian lời ru mẹ hát
Thấm vào lòng mỗi đêm

Chưa hiểu hết lời tự tình xứ sở
Mà yêu sao nốt nhạc trầm bỡ ngỡ liêu trai
Em bỏ quên một câu ca dân dã
Mình nghèo đi biết mấy...

Đâu trong em thời con gái xa xưa
Mình gởi nhau một miếng trầu cau
Là tình vừa đến đậu
Có vầng trăng làm chứng mọc trên đầu ?

Đâu lời ru
Câu ca cổ
Bên vành nôi nghiêng ngã ơ hời
Bát nước chè xanh mỗi trưa hóng gió

Đâu rặng tre làng thong thả nhịp võng đưa
Mái nhà tranh yên ả chiều hè
Đâu giếng nước bờ ao ngày mới lớn
Tiếng gọi bò kéo lại một hoàng hôn ?

VIẾT Ở GHỀNH RÁNG 2

Biết là không mong gì được nữa
Từ dạo ta trèo lên ghềnh Ráng
Đá Trứng trôi trên dốc Mộng Cầm

Chẳng bao giờ nói nữa đâu em
Tuổi trẻ anh đi cùng nỗi nhớ
Đời cứ nghèo riêng một nhành hoa

Anh chưa nói với em điều gì
Mà cho có những điều suy nghĩ
Như mây bay
Trằng một vòm trời qua vầng trán ước mơ.

VUI RỒI EM

Vui rồi em
Hai mươi năm
Từ cổng trường sư phạm
Ta bước chân thong thả đường đời
Thời gian trôi
tóc dần lấm thấm
Gõ nhịp đời
trên phiến bảng xanh xưa

Vui rồi em
Hai mươi năm
Xin ôm ấp nhọc nhằn
Ta làm chứng cho một thời trai trẻ
Yêu thương phiền muộn, nao lòng
đã lắng sâu nơi ta
thức tỉnh

Vui rồi em
Hai mươi năm
Bộn bề tâm sự
Đường nhân thế đi qua
Cháy bỏng những bài ca
hạnh phúc đời người
Tiếng em hát
chạm gió trời lồng lộng
Nghìn năm sau
vẫn trời vẫn đất
vẫn núi sông ta

Vui rồi em
Hai mươi năm
Hoa phượng rụng sân trường
Hoa cau rải hạt cườm trước ngõ
Cơn dông chiều ửng lên màu xứ sở
Con cái ta
thả cánh diều làm thông điệp tình yêu
Tự trái tim mình em đã nở thành hoa

Vui rồi em
Hai mươi năm
Ta dọn đời mình bằng viên phấn trắng
rạch ròi không lẫn
Thời gian trôi
Tóc dần lấm thấm
Nhìn lại mình đời vẫn vui.
BỮA ẤY THẤT SƠN

Bữa ấy lên núi Sam
Châu Đốc mưa vừa tan
Phập phòng em nín thở
Bước qua cầu nhẹ chân

Này đây cụm Thất Sơn
Bềnh bồng mây trắng xóa
Có miếu Bà Chúa xứ
Người người về dâng hương

Vào đền hương trầm bay
Cúi đầu chấp hai tay
Chợt nghe lòng xao xuyến
Nhớ người xưa đất này

Phía xa vào sông Hậu
Mây rẽ quạt trên đầu
Tay em cành hoa tím
Lúi ríu chiều xôn xao

Nén hương cầm trên tay
Vĩnh Tế xanh bờ cây
Lên lăng thăm ông Thoại
Rêu phong quan đền đài

Long Xuyên chiều mây nổi
Thôi tôi về miền Trung
Lững thững đường xa lắc
Giấu nỗi lòng ngổn ngang.
                     Châu Đốc, 6.1999

NGHE TIẾNG EM CA

Mưa tí tách trên hàng hiên phố nhỏ
Cà Mau đêm trời đất giao hòa
Anh xa đến ngồi nghe em hát

Em mềm mại giọng ca Nam Xuân
Trong điệu đàn ca tài tử
Ngũ cung bổng trầm luyến láy bay xa

Ngọt dịu tiếng đàn
Thoảng vui buồn réo rắt
Giọng tinh khiết đơn sơ như đất

Giọng mảnh mai màu trắng sáng trong
Lời trong mật đắng mà trong trẻo
Phụng Cầu hoàng réo rắt bi ai

Mưa lũ...bìm bịp kêu khàn giọng
Nước triều lên anh kịp quay về
Áo bà ba tiến đưa bữa ấy
Lại nhìn nhau trời đất yên lành.
                        Cà Mau lũ, 1999
CHIỀU NHẬT TẢO

Nhật Tảo mến yêu trên trang sách
Từ thuở tuổi thơ biết đọc vần
Biết có anh hùng Nguyễn Trung Trực
Đốt tàu giặc cháy giữa dòng sông
Chiều qua sông sóng gợn nhấp nhô
Sóng vỗ vào tay bối rối
Tôi vung nước hỏi cùng giòng chảy
Con sóng nào đập vỡ mộng thực dân ?
Chẳng trả lời đâu, sông của tôi
Nhấn chìm tàu giặc xuống đáy sâu
Cỏ hết mình xanh thành cỏ đỏ
Chiều phập phừng ngọn nắng triền sông.
                             Hậu Giang, 8.2003