Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Thư gửi mai sau


             Em, sáng nay lên lớp,
                        lòng tự hào nối tiếp
                                    cha anh từng mài nghiêng
                                                viết nên trang sử
            Có tiếng mẹ nghìn năm trong câu hò khoan
                        trầm bổng  đọng lại trên mắt một đời.
            Như điệu lý ngọt ngào
                        em cất tiếng hát ca vui ngày trẩy hội
            Tiếng hát xôn xao nhịp tim trẻ nhỏ
            Những đôi mắt nhấp nhánh như sao
                        trông lên màu tóc mây nhấp nháy
           
            Rung rinh cành phượng vỹ...
            Tiếng chim hót xôn xao
            Lá bàng rơi mặt đất
            Tiếng em hát thanh trong vọng lại cuộc đời
            Chưa dễ quên đâu
                        những năm dài trăn trở
            Lật từng trang sử hồng như có máu cha anh
                        hoà trong đó 
            Cho đất quê mình
            Đẹp tựa điệu dân ca.

            Từ thuở cha anh đi mở nước
            An Dương Vương còn đó
            Nàng Mỵ Châu quỳ gối khóc lỡ làng
            Chiếc nõ thần kỳ lý thú
                        trên trang vở trẻ thơ
            Những đôi mắt đăm chiêu nghĩ ngợi
            Đêm nằm mơ
            Em thấy Thạch Sanh vung đao
            Chém xà tinh
            Giữ lấy yên lành muôn thuở
            Niêu cơm nuôi cả vạn người no
            Và,
            Chiếc đàn bầu
                        tình tang trong ngục
            Công chúa nhận được người thương
            Tiếng đục
                         tiếng trầm
                                     tiếng trong
                                                 tiếng bổng

            Ai biết từ đâu những mẫu tự đầu tiên
            Một đời đi học
            Ráp ngược ráp xuôi mà có bao điều
                        suy tưởng, yêu thương, giận hờn
                                    khổ đau và hạnh phúc
            Mẹ dạy cho con bài hò khoan thuở nhỏ
            Quặn trong lòng cánh cò trắng bên sông
            Bên vành nôi
                        ai chưa một lần
                                    nghe bà kể chuyện xưa
            Dựng đất quê mình.

            Lá thư người thương từ xa về
            Đậu kề bên giáo án
            Mà khoan!
            Khoan đã thư ơi, chờ với!
                        xưa kia cha mẹ cũng chờ nhau
            Em, một đời gởi vào trang giáo án
                        Cho tuổi trẻ mai sau
            Lời giảng bài có hơi thở quê hương
            Hâm hấp tương lai
            Em gởi lòng mình và cả nụ cười em nữa
            Sân trường, hàng phượng vẫn đu đưa
            Lá bàng rơi trong gió
            Nhặt lá ép vào trang sách mới
            Em viết bài thơ trên lá tặng người thương.

            Em, người chiến sỹ
            Sáng nay trên lớp
            Viên phấn ghi những điều có thật
                        lên màu xanh hy vọng
            Là chống lại dốt nát đói nghèo
            Xoá đi bao cơn lũ bất hoà
            Trận mưa đen trời xu nịnh
            Và em
            Chính em
            Đã để lại trong lòng trẻ thơ niềm tin yêu
                        hy vọng một đời:
            Đất nước tựa bài thơ.

            Con sông cuồn cuộn triều dâng
            Nước vẫn theo mùa
            Bốn mùa chảy mãi
            Bến đò Nga Cẩm Lệ qua sông
            Chiếc đò con nhấp nhô như sóng
            Nhìn bến Đò Xu sông lại hoá tên mình
            Sóng vỗ mạn thuyền những bữa có trăng
            Đêm đêm
            Cẩm Lệ giang vọng về tiếng hò khoa xứ sở

            Em sinh ra sông có tự bao đời
            Hoà Vang mấy chục ngàn dân thuở ấy
            Phía Tây dãy chắn hiên ngang
            Đứng nhìn biển cả
            Em hiểu ra rồi lịch sử quê hương
            Chùm khế chua
            Trái xoài xanh
            Tạt vào trời xanh thế kỷ
            Ran rát bờ môi nhớ ớt cay
            Nặng nghĩa tình mùi gừng xứ sở
            Thuốc lá thơm
                        đi đâu ai chẳng biết!
            Quấn chặt tình nồng trai gái thương nhau
                        toả khói cho đời mê mãi
            Tên gọi giản đơn
            Người với đất đậm đà
            Chợ Phong Lệ họp giữa đầu cầu
            Nơi đổ về nhộn nhịp
            Nhịp sống xa xưa còn ẩn hiện hôm nay
           
            Em,
            người chiến sỹ
            Trên xứ sở trở mình
            Trang giáo án còn ghi
            Ông Ích Khiêm đánh vào thành trì phong kiến
            Ông Ích Đường đòi giảm thuế sưu cao
            Mấy chục ngàn dân
            Tung hô
            Giữ lấy cuộc đời mình
                        trắng trong như hạt gạo

            Rồi khởi nghĩa
                        như tia chớp bùng lên
            Xé mây đen ra trăm nghìn mảnh vụn
            Những chàng trai trong kháng chiến ra đi
            Vai vác hờn căm
            Bước chân trần trên đất
            Xứ sở như hôm nay đâu phải chuyện dễ dàng
            Những cánh đồng nặng hạt lúa vàng
            Nhấp nhô
            Như sóng
            Là quê hương
            Là tất cả
            Những nhiệm màu đất nước.

            Những chàng trai ra đi nay đã trở về
            Là những người lính già
            Tóc ngã hoa râm
            Trăn trở một đời cho đất nước trọn niềm vui
            Cho con sông quê ta
            Ngọt như giòng sữa mẹ
             Cho câu ca dao
            Đậu lại môi em
            Cho lá ngò thơm thơm
            Thẹn thùng thời con gái
            Và cho
            Muối mặn gừng cay
                        Môi hồng thương nhớ
            Chuyện tình duyên
            Dưới ánh sáng mặt trời.

            Là chiến sỹ
            Em cũng là gái chân quê
            Tóc dài xanh như mộng
            Hoa lúa vương vai những chiều xuân đậm
            Lúa mát đường thơm
            Kĩu kịt trên vai tình non nước
            Quê ta có giếng nước ngọt lành
            Soi bóng hàng tre
            Đầu làng
            Ngạo nghễ!
            Em là gái chân quê
            Thăm thẳm trời xuân
            Nhạc quê hương
            Giai điệu
            Muôn đời!
            Quê ta sau những năm dài nay sống lại
            Buổi hội hè
            Đình đám:
            Phong Lệ mục đồng, Giáng Đông hát vật
            Gái Phong Lệ
            Trai Giáng Đông
            Gặp nhau
            E dè gởi miếng trầu cau
            Trao nhau điệu hò khoan ba lý.

            Anh nói với em điều có thật
            Đừng sợ chi em
            Người chiến sỹ
            Sáng nay trên bục giảng
            Có bụi phấn
            Lời lửa cháy
            Em đứng hiên ngang
                        tim như hoá mặt trời
            Hàng phượng tuổi hai mươi           
                        thơm tho sức trẻ
            Khẽ rung rinh lắng nghe
                        từ môi em
                        lời ru của đất
                        tình yêu
                        từ cội nguồn sức bật
           
            Anh đang nói với em về xứ sở quê ta
            Dù ở xa
            Hay em ở thật gần
            Đất vẫn liền nhau
            Một dãy
            Người với người vẫn cứ thương nhau
            Bữa nay ngày hội chúng mình
            Em đâu giấu được tình em
                        vân vê trên áo mới
            Cho anh làm lá thư xanh
            Đậu kề bên giáo án
            Để đêm đêm em ao ước một nụ cười tở mở
            Hoà Vang ta ơi!
            Tình yêu và hy vọng
            Sáng nay sân trường đất dần nghiêng
            Hàng phượng rung rinh
            Lá bàng say trong gió
            Em
            Người chiến sỹ
            Mái tóc xanh
            Vầng trán mênh mông và môi đỏ đang chờ.

            Hoà Vang ta ơi!
            Hai mươi năm rồi trẩy hội mùa vui
            Trong ngày vui ai có dễ quên đâu
            Những trái tim nóng hổi mùa xuân
            Sự sống
            Đang bừng bừng vỡ đất!
            Em đã đến và tìm trong ấy
            Sức nóng hai mươi
            Xôn xao trí tuệ tâm hồn
            Khát vọng tư duy con số lời thơ.

            Em,
            Điệu hò khoan mẹ hát ngày nào còn đó
            Tiếng em vang vọng cuộc đời còn đây
            Là tất cả
            Trái tim ta đó
            Một đời cho thế hệ mai sau!

            Anh sẽ đến với em
            Dù có xa gần
            Sẽ nói thật
            Những điều suy nghĩ
            Như trang thư nầy
            Anh đã nói cùng em:
            Bài ca hy vọng gởi mai sau.

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Ở Đà Lạt (1)


                        Thông reo lả gió trên đồi gió
                        Ai hát tình ca dưới ánh trăng
                        Thung lũng anh và than thở
                        Bồi hồi nghe đất tiễn đời trôi.

Ở Đà Lạt (2)


                         Đà Lạt không em chiều lành lạnh                      
                         Chập chùng đồi thông mây trắng giăng
                        Sợi mây căng lồng ngực hai mươi
                        Ché rượu cần trong khoảnh khắc dịu
                                                                  êm

                        Màu đất dưới chân chín lịm
                        Bay lên hương vị cao nguyên
                        Mỗi cụm phố chập chùng ngói đỏ
                        Trên đồi xa ẩn hiện ai như em

                        Anh đi trên tấm ngực trần sơn cước
                        Hoa hồng non gợn nét môi tươi
                        Đồi dạo quanh dáng em trong dáng
                                                                 phố
                        Sợi gió chiều vừa nhón gót bay đi.

Viết dọc đường



                        Đêm Sài Gòn đèn hoa phục sinh
                        Có em và không em
                        Trời đổ mưa làm ai ướt áo
                        Anh nép mình vào khoảnh khắc riêng

                        Sài Gòn mưa và không mưa
                        Phải chi phố có em
                        Anh còn tạnh ráo
                        Nhìn mưa rơi...mưa rơi...

                        Sợi mưa cắt ngang trời
                        Bong bóng vỡ bàn tay mười sáu
                        Dạt cả hai bờ lặng yên
                        Nhìn bên nào cũng thấy một mình thôi

                        Giữa Sài Gòn mưa
                        Anh tìm em
                                    tựa lưng vào quá khứ.

Nha Trang ngày trở lại


                                    Về lại Nha Trang chiều
                                    Nghe chơi vơi biển nhớ
                                    Níu hoàng hôn theo về
                                    Lặng xuống dưới hàng dương

                                    Mình anh trên bãi xa
                                    Con sóng và ngọn gió
                                    Bản tình ca ai hát
                                    Ngỡ như người yêu xưa

                                    Chiều xuống lưng chừng mây
                                    Đâu tay em nhẹ khẽ
                                    Sóng xô hai nỗi nhớ
                                    Cho lòng ai bâng khuâng

                                    Nha Trang chiều chuông đổ
                                    Nhớ ngày xưa yêu em
                                    Cắn trái xoài ngọt lịm
                                    Giữa cuộc đời sinh sôi

                                    Nha Trang ơi Nha Trang
                                    Trời xanh và biển biếc
                                    Đi giữ mùa tháng năm
                                    Lửng thững dốc cạn lòng.

Trên đỉnh Bà Nà


                   Em lật chiều lật cỏ tìm anh
                   Lật bàn tay thấy đời mưa nắng
                   Gợi nỗi nhớ tràn lên trong mắt
                   Ngẩn ngơ gởi chút tình riêng

                   Chiều Bà Nà ta lắng nghe nhau
                   Sương lẫn trong mây giữ lòng ở lại
                   Em mắc nợ giữa hai bờ ráng hạ
                   Chiều lật lên rồi anh không thấy đâu

                   Ở Bà Nà anh có hiểu em không
                   Bứt cỏ tìm nhau trong nỗi nhớ thầm
                   Là mùi đất dễ đâu quên được
                   Núi Chúa chìm trong sắc nắng chiều
                                                                  phai

                   Em gánh củi chạy từ non ra biển
                   Nắng dát vàng ủ ấm đôi chân
                   Con nghé ọ về đâu chiều lững thững
                   Hoàng hôn rơi sương lạnh ngực trần.

Là nơi ta gặp


                         Anh đến đây
                        Nơi phát nguyên của những
                              giòng sông chảy về Đà nẵng 
                        Nơi mây trắng Bà Nà
vắt ngang núi Chúa
                        Suối Mơ ơi chảy trong đời thực
                        Mùa khô trơ lên hốc đá
                        Cây thông già gánh sương gió
                                thẳng lưng
                        Con chim rừng đi ăn đêm
                        Nhả tiếng kêu vời vợi trong
                                                        sương
                        Cây địa lan nở hoa đếm tuổi
                        Con đường núi dựng lên
                                                thành dốc
                        Mây chiều giăng quanh dây cáp
                                                căng
                        Giòng suối ngửa mình
                                        ôm tảng đá
                        Ông Gấm ơi, có phải đèo mây
                        Anh đến đây bỡ ngỡ lần đầu
                        Suối Mơ ơi có tự bao giờ
                        Bà Nà lên cao nhìn về phía biển
                        Thành phố lung linh ánh đèn màu
                        Nơi ta gặp nhau
                        Em đeo chiếc vòng mã não
                        Mắt long lanh gói vùng trời
                                        xanh biếc
                        Anh vào rồi chắc đâu ra được
                        Con gái con trai ùa vào suối mát
                        Nước trong sóng sánh trần ai
                        Mặt trời trên đầu đỏ dọi
                        Em khoả chân nước động rung rinh
                        Làm sao anh có thể nào quên
                        Chiếc khăn tay của ai
                        Mùi nước hoa
                                làm vấn vương giòng suối
                        Nước suối trong
                                bỗng chật tiếng cười
                        Và em hát bài ca suối Mơ
                        Khúc dân ca nôn nao
                        Tiếng đàn ai sà vào giọng hát
                        Quanh ngọn lửa hồng huơ huơ
                                bàn tay
                        Chợt giật mình cơn gió nào bay
                        Tóc em ngã ngang vai thơm mùi biển        
                        Em đưa anh lên núi Chúa
                        Con dốc ngược ngực anh biết thở
                        Đêm về anh cứ nhớ
                        Màu tím địa lan trên đỉnh Bà Nà
                        Phía trung du đàn bò gặm cỏ
                        Cọng cỏ khô ngai ngái đầu
                                sống mũi
                        Khói rừng phưng phức mùi khoai
                                nướng
                        Hợp âm chùng đu đưa trong đêm
                        Đêm ngồi hát với em bài tình ca
                        Thức quá canh ba
                                kể chuyện Bà Nà
                        Mùi khoai lang ngọt lịm
                        Nhịp chiêng dài thu không

                        Khuya tiếng đàn ai rung lên dìu dặt
                        Em ngồi chụm lửa nấu cơm
                        Chiếc mền hoa
                                em quàng đến ngực
                        Còn lụa nào đẹp hơn

                                        *
                        Con chào mào gặp người
                                lao nhanh xuống núi
                        Hoa lan tim tím nở bên triền
                        Em trốn anh phía bên kia bụi sim
                        Bà Nà luôn là mùa xuân
                        Ta đến đây
                        Ít thôi mà thành kỷ niệm
                        Từng gương mặt lạ
                        Mỗi mảnh đời riêng
                        Từng ngôi nhà nép sau cành lá
                        Mỗi góc núi ta qua
                                là bịn rịn chân mình.