Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

Thành phố ta qua

ơi ta qua
đâu ngờ thành phố lớn hơn ta tưởng
một sáng mai lên gió lộng màu cờ
hơn một lần ta đã sống
thành phố gợi lòng ta nóng hổi
như từng đêm em mong đợi anh về

chưa có thành phố nào ta yêu lắm thế
Quy Nhơn trong ta
là bao lần chuyện kể
thành phố đêm đêm sáng ánh đèn
nghe me kết trái
nghe sóng vỗ về chân cát trắng
của năm nào từng bước nhịp chân qua










mãi yêu thành phố nầy
và con người tung cờ đứng dậy
như Thị Nại hơn một lần vang vọng
nay nguyên vẹn
một trời xanh mới mẻ
ơi thành phố đi cùng thế hệ

đêm xuống thành phố
đi trên đường
ánh đèn soi bóng những hàng me
những cánh hoa me vàng
những cành hoa me trắng

yêu lắm Quy Nhơn
dưới gốc me già
nhớ chuyện ta xưa.
                             chuyến nghỉ phép 2.9.1977

                                            trở lại Quy Nhơn

Góp nhặt

                                sẽ không nói cùng em nỗi khó
                                của những năm trên cao nguyên đất đỏ
                                mà sẽ kể cùng em nỗi nhớ
                                những buôn làng tên đất đã đi qua


                                                                  Buôn Ma Thuột, 1977

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Tại nhà tù Kon Tum

Nhất nhật tại tù
Thiên thu tại ngoại

Mỗi sáng có "ăn lót lòng"
Những dấu hèo to tím làn da
Người xếp hàng đầu phải nhận
                        Nào nhẹ nhàng êm ái gì đâu

                        Rồi đi khổ sai
                        Dăcpec,Dâcpao đường xa vạn dặm
                        Chân trần phồng rộp bàn chân
                        Nhà phạt nào còn phương sống sót

                        tủi lúc mình trần chân trụi
                        Mưa không tơi
                        Nắng không nón
                        Cảnh phong trần đến thế nghĩ mà ghê

                        Buồn khi tay trói chân cùm
                        Cơm pha trấu
                        Mắm lộn dòi
                        Ơn đế quốc đãi mình đã riết

                        Ăn uống tắm giặt chỉ một khe
                        Xia cũng nhằm vào chỗ đó
                        Ơ dâcpao người chết nhiều
                        Tháng tư, tháng năm uống nước lóng                                                                                            bùn

                        Hăng hăng lên mũi
                        Hôi tanh mùi lá mục
                        Đêm. Căm hờn lên tiếng giữa rừng xanh
                                                                                               
                        Tiếng mõ, tiếng gọi nhau tàn canh

                        Gác tay lên trán nghĩ suy
                        Dăcpao,Dăcpec quyết không đi
                        Bồi hồi
                        Vượt ngục

                        Tao đàn ngục thất câu thơ phú
                        Anh em bè bạn lòng trung nghĩa
                        Khí xông mất vía phường cai trị

                        Mới gọi là người biết tử sinh.

Đêm qua giòng sông Đà

Gởi lại chén rượu phương nam
Ta đi cùng em
Về xứ Mường uống rượu cần
                                    chếnh choáng
Rung rinh ngọn sóng sông Đà

Đêm nay say rượu bắc phương
Câu quan họ người ơi người ở
Chưa ai về hội còn chưa tan
Uống rượu cần nghe chuyện Sơn Tinh

Đêm sông Đà và ánh sao xanh
lung linh những ngọn đèn đứng gác
Giòng sông chạy suốt đời không nghỉ
Điện lên đường thắp sáng bốn phương

Về sông Đà nghe chuyện Tản viên
Mây ngũ sắc vấn vương đầu ngọn núi
Nghe sóng vỗ ầm ào níu trời đất lại

Bâng khuâng nửa ở nửa về.

Chiều Phan Thiết

Gió Hòn Rơm căn cánh buồm nan
Khơi xa mây trời biển động
Nhìn rõ sợi mưa giữa mùa
Biển vô tư trước nỗi hờn em

Bước một mình thèm nghe tiếng sóng
Dạt dào mũi Né hoàng hôn
Ta còn đâu sóng vỡ chiều Phan Thiết
Dấu chân ai trên cát đồi Hồng

Ta hỏi bể vì đâu biển mặn
Gió ngàn khơi ai kéo sợi tơ trời
Dã tràng ơi dùng dằng chân ở lại
Mây trên đầu vần vũ một cơn dông

Ta lại về đâu bể dâu
Lầu ông Hoàng, tình yêu
                                    người thi sỹ
"Mà tang thương còn lại
                                    mảnh trăng rơi"
Biển bâng khuâng không níu được
                                    chân chiều.
                                    Mũi Né,Phan Thiết

                                                8.2003

Chiều Nhật Tảo

Nhật Tảo mến  yêu trên trang sách
Từ thuở tuổi thơ biết học vần
Biết có một người Nguyễn Trung Trực
Đốt tàu giặc cháy giữa giòng sông

Chiều qua sông sóng gợn nhấp nhô
Sóng vỗ vào tay bối rối
Tôi vung nước hỏi cùng giòng chảy
Con sóng nào đập vỡ mộng thực dân

Sông chẳng trả lời chỉ im thôi
Nhấn chìm Hy Vọng xuống đáy sâu
Cỏ hết mình xanh thành lửa đỏ
Chiều phập phừng ngọn nắng triền sông.

                                     Hậu giang,8.2003

Về quê ăn Tết đi anh

             Năm ngoái
                        anh không về
            Trời tháng Chạp quê mình ngập nắng
            Đảo Sơn Chà mây bồng bềnh viễn xứ
            Em đợi anh về ăn Tết năm nay

            Về đi anh
            Những con phố đầy bóng hoa bóng nắng                     
            Gió le se trên đường hai tháng chín
            Nắng hanh vàng
                                    trải lụa
                                                bến sông xưa

            Chiều ngoại thành từng sợi khói vòng quanh                  
            “Tiếng mẹ rút rơm
                                    tiếng đời khoan nhặt”
            Quên thế sự bên thềm chiều ngày Tết
            Nhen lửa mùa xuân
                                    hong sợi tóc già

            Về quê đi anh
            Như năm nào em đập cửa gọi anh
            Và chuyện kể ríu ran ngày nguyên đán
Đà Nẵng vấn vương
                        tĩnh động không ngờ

Phố thị vào xuân áo xanh áo đỏ
Sặc sỡ màu hoa trên bước đường chiều
Em lộng lẫy bên anh giữa giòng đời sôi động     
Mẹ già vui
                        nước mắt
                                    quanh tròng
Ta bên nhau như thể thời đi học
Bâng khuâng hạnh phúc nhịp tim đời
Nghe sóng vỗ sông Hàn ngày giáp Tết
Tiếng lợn nhà ai ìn ịt sau chiều

Về anh
Về quê mình ăn Tết đi anh
Bánh tét, bánh khô ngọt thơm
                                    quê kiểng
Ta thức trắng đêm
            nghe

                        tiếng vọng đất trời.