Năm ngoái
anh
không về
Trời tháng Chạp
quê mình ngập nắng
Đảo Sơn Chà mây
bồng bềnh viễn xứ
Em đợi anh về ăn
Tết năm nay
Về đi anh
Những con phố đầy
bóng hoa bóng nắng
Gió le se trên
đường hai tháng chín
Nắng hanh vàng
trải
lụa
bến
sông xưa
Chiều ngoại thành
từng sợi khói vòng quanh
“Tiếng mẹ rút rơm
tiếng
đời khoan nhặt”
Quên thế sự bên
thềm chiều ngày Tết
Nhen lửa mùa xuân
hong
sợi tóc già
Về quê đi anh
Như năm nào em đập
cửa gọi anh
Và chuyện kể ríu
ran ngày nguyên đán
Đà Nẵng vấn vương
tĩnh
động không ngờ
Phố thị vào xuân áo xanh áo đỏ
Sặc sỡ màu hoa trên bước đường chiều
Em lộng lẫy bên anh giữa giòng đời sôi động
Mẹ già vui
nước
mắt
quanh
tròng
Ta bên nhau như thể thời đi học
Bâng khuâng hạnh phúc nhịp tim đời
Nghe sóng vỗ sông Hàn ngày giáp Tết
Tiếng lợn nhà ai ìn ịt sau chiều
Về anh
Về quê mình ăn Tết đi anh
Bánh tét, bánh khô ngọt thơm
quê
kiểng
Ta thức trắng đêm
nghe
tiếng
vọng đất trời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét