Nhất nhật tại tù
Thiên thu tại ngoại
Mỗi sáng có "ăn lót
lòng"
Những dấu hèo to tím làn
da
Người xếp hàng đầu phải
nhận
Nào nhẹ nhàng êm ái gì
đâu
Rồi đi khổ sai
Dăcpec,Dâcpao đường xa
vạn dặm
Chân trần phồng rộp bàn
chân
Nhà phạt nào còn phương
sống sót
tủi lúc mình trần
chân trụi
Mưa
không tơi
Nắng
không nón
Cảnh
phong trần đến thế nghĩ mà ghê
Buồn
khi tay trói chân cùm
Cơm
pha trấu
Mắm
lộn dòi
Ơn đế
quốc đãi mình đã riết
Ăn uống tắm giặt chỉ một
khe
Xia cũng nhằm vào chỗ đó
Ơ dâcpao người chết
nhiều
Tháng tư, tháng năm uống
nước lóng bùn
Hăng hăng lên mũi
Hôi tanh mùi lá mục
Đêm. Căm hờn lên tiếng
giữa rừng xanh
Tiếng mõ, tiếng gọi nhau
tàn canh
Gác tay lên trán nghĩ
suy
Dăcpao,Dăcpec quyết
không đi
Bồi hồi
Vượt ngục
Tao đàn ngục thất câu
thơ phú
Anh em bè bạn lòng trung
nghĩa
Khí xông mất vía
phường cai trị
Mới
gọi là người biết tử sinh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét